Với sự quan tâm chân thành, sâu sắc của Đảng ủy, Ban Giám đốc Học viện Hậu cần trước những khó khăn, vất vả mà gia đình gặp phải trong thời gian qua, bà Trần Thị Công - mẹ của Trung sĩ Phan Anh Đức, học viên Lớp S329A, Đại đội 10, Tiểu đoàn 3 đã có những chia sẻ rất xúc động gửi đến Ban Giám đốc, cùng toàn thể cán bộ, giảng viên Học viện Hậu cần.

“Những lời hỏi thăm, động viên đó là động lực để tôi và các con vượt qua khó khăn lúc bấy giờ. Mỗi khi bà con hàng xóm tới chơi tôi đều kể cho mọi người biết và luôn tự hào khi có đứa con được học tập và rèn luyện trong môi trường Học viện Anh hùng và cũng đầy nghĩa tình của cán bộ Cụ Hồ”. Đó là những lời xúc động trong bức tâm thư của bà Trần Thị Công gửi Ban Giám đốc và cán bộ, giảng viên Học viện Hậu cần.
BBT trân trọng đăng tải toàn văn bức thư:
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam
Độc lập – Tự do – Hạnh phúc
TÂM THƯ
Hà Tĩnh, ngày 22 tháng 4 năm 2025
Kính gửi: - Ban Giám đốc Học viện Hậu cần
- Cán bộ, giảng viên Học viện Hậu cần
Tên tôi là: Trần Thị Công - mẹ của Trung sĩ Phan Anh Đức, học viên Lớp S329A, Đại đội 10, Tiểu đoàn 3.
Lời đầu tiên, cho phép tôi được bày tỏ lòng biết ơn chân thành và sâu sắc nhất đến Ban Giám đốc, cán bộ, giảng viên Học viện Hậu cần đã dành những sự quan tâm đặc biệt quý giá và thiết thực nhất cho gia đình tôi suốt thời gian qua, trong lúc gia đình chúng tôi khó khăn nhất.
Tháng 10 năm 2024, chồng tôi đột ngột qua đời vì tai nạn, gia đình tôi mất đi một trụ cột gia đình, mất đi người cha mà trước đây là chỗ dựa để các con lớn lên và trưởng thành. Khi biết tin, được sự tạo điều kiện của Ban Giám đốc, chỉ huy cơ quan, đơn vị đã động viên, chia sẻ nỗi mất mát mà gia đình tôi phải gánh vác. Học viện cũng đã cho cán bộ đưa cháu Đức về tận nơi để lo công việc gia đình, điều đó làm cho tôi vô cùng xúc động.
Tưởng chừng mọi trách nhiệm sẽ được người mẹ gánh vác cho các con khi mất đi tình thương của cha. Nhưng vào tối mùng 2 Tết Âm lịch 2025, do kiệt sức tôi đã choáng và ngã xuống do đột quỵ phải đi tới cấp cứu gấp ở Bệnh viện Tỉnh rồi Bệnh viện Bạch Mai. Nằm trong viện, tôi chỉ trăn trở với nỗi lo âu cho ba đứa con chưa trưởng thành, cháu Đức đang còn là học viên, con gái sắp đến thời gian thi đại học, con út mới 5 tuổi, không biết sẽ dựa dẫm vào đâu.
Mọi gánh vác đều đổ dồn lên đôi vai cháu Đức - là anh cả trong gia đình. Tôi hiểu áp lực hiện tại mà con phải chịu khi gia đình còn chưa ổn định, mẹ lại nằm trong viện, mà bản thân còn là một học viên, còn đang trong thời gian cần phải có nhiều thời gian và tinh thần thoải mái để học tập và rèn luyện. Suốt những ngày còn lại của kỳ nghỉ tết là bấy nhiêu ngày con ngủ không đủ giấc, có những đêm con thức trắng nhưng vẫn giữ nét mặt lạc quan, vui vẻ và động viên tôi hãy cố lên, khiến tôi vô cùng xúc động. Nhìn con từ lúc bé dần khôn lớn, có lẽ môi trường Học viện đã đào tạo, tôi luyện con trai tôi không ít. Con trưởng thành, mạnh mẽ hơn lại rất hiểu chuyện, khiến bản thân tôi như có luồng sức mạnh, động lực to lớn để có thể khỏi bệnh và tiếp tục nuôi dưỡng, yêu thương các con.
Vào ngày 25 tháng 3 năm 2025, tôi rất xúc động khi được Ban Giám đốc, cán bộ, giảng viên Học viện Hậu cần tới thăm và động viên. Những lời hỏi thăm, động viên đó là động lực để tôi và các con vượt qua khó khăn lúc bấy giờ. Mỗi khi bà con hàng xóm tới chơi tôi đều kể cho mọi người biết và luôn tự hào khi có đứa con được học tập và rèn luyện trong môi trường Học viện Anh hùng và cũng đầy nghĩa tình của cán bộ Cụ Hồ.
Giờ đây, khi sức khỏe của tôi đã ổn định và được trở về ngôi nhà của mình, tôi vẫn vô cùng xúc động trước những tình cảm tốt đẹp và đầy ân tình của Học viện Hậu cần. Con trai tôi được học trong một ngôi trường trong sáng, lành mạnh ấy khiến tôi yên tâm và vui mừng, nỗi lòng người mẹ cũng vơi bớt đi phần nào lo toan. Tôi mong muốn con trai tôi sẽ luôn nỗ lực học hành, làm việc và công tác chỉnh chu nhất, để cống hiến cho những giá trị cao đẹp mà bản thân đã và đang được nhận từ Học viện. Khi tôi viết ra những lời này, có thể câu từ chưa được súc tích, gãy gọn, nhưng tôi thật lòng muốn bày tỏ tấm lòng đến Học viện Hậu cần.
Kính chúc Ban Giám đốc, cùng toàn thể cán bộ, giảng viên, học viên, nhân viên, chiến sĩ luôn dồi dào sức khỏe, luôn hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ cao cả. Chúc Học viện Hậu cần ngày càng phát triển, tiếp tục là nơi đào tạo những thế hệ quân nhân xuất sắc, cống hiến hết mình vì đất nước.
Gia đình chúng tôi luôn trân trọng và biết ơn!
Kính trọng!
Trần Thị Công
BBT